Cử tạ đáng ra phải là mỏ huy chương Olympic cho Việt Nam

Cử tạ đáng ra phải là mỏ huy chương Olympic cho Việt Nam

Tại SEA Games 32 vừa diễn ra, cử tạ Việt Nam đã ghi nhận một thành tích đáng khen ngợi với việc giành được 4 Huy chương Vàng, vượt xa mục tiêu đề ra và chỉ xếp sau đội tuyển của Indonesia. Tuy nhiên, nếu áp dụng tiêu chuẩn Olympic, có thể có một cái nhìn bi quan hơn về thành tích của chúng ta.

Sau chiến thắng Huy chương Bạc của VĐV Hiếu Ngân trong môn Taekwondo tại Olympic Sydney 2000, đó cũng là lần đầu tiên Việt Nam giành được huy chương tại Thế vận hội, nước ta đã giành thêm 4 huy chương trong các kỳ Olympic tiếp theo. Tuy nhiên, trong tâm trí công chúng, thường chỉ nhớ đến Huy chương Vàng của VĐV Hoàng Xuân Vinh trong môn Bắn súng tại Olympic Brazil 2016, và cũng trong kỳ Olympic đó, Xuân Vinh đã giành được một Huy chương Bạc nữa.

Cử tạ đáng ra phải là mỏ huy chương Olympic cho Việt Nam

Tuy Bắn súng là một môn thể thao đặc thù, đòi hỏi sự đầu tư tài chính và thời gian luyện tập lớn, chỉ dành cho các vận động viên chuyên nghiệp. Để tái hiện thành công như Xuân Vinh, có thể cần phải có cả may mắn hơn và không chỉ là sự khổ luyện. Điều này được chứng minh bởi việc sau đó một năm, Xuân Vinh không giành được bất kỳ huy chương nào tại SEA Games.

Trong bài viết này, chúng tôi sẽ đề cập đến môn cử tạ, vì đây là môn thể thao mà Việt Nam đã giành được hai huy chương Olympic. Điều đáng chú ý là đây là môn duy nhất mà Việt Nam đã có thành tích xuất sắc ở hai kỳ Thế vận hội khác nhau, nhưng lại ít được nhắc đến. Hai thành tích đó là Huy chương Bạc của Hoàng Anh Tuấn ở hạng cân 56kg tại Bắc Kinh 2008 (với tổng khối lượng 290kg, chỉ kém VĐV đoạt Huy chương Vàng đúng 2kg) và Huy chương Đồng của Trần Lê Quốc Toàn cũng ở hạng cân tương tự tại London 2012 (với tổng khối lượng 284kg, kém VĐV đoạt Huy chương Vàng 9kg và VĐV đoạt Huy chương Bạc 5kg).

Sau hai thành công liên tiếp đó, có lẽ chúng ta đã hy vọng rằng cử tạ Việt Nam sẽ ngày càng có vị trí trong làng thể thao thế giới, đặc biệt là ở hạng cân 56kg mà chúng ta đã có những thành tích ấn tượng. Tuy nhiên, tại Olympic 2016, Quốc Toàn không thể bảo vệ được Huy chương Đồng khi chỉ nâng được 275kg, kém 9kg so với 4 năm trước. Trong khi đó, Long Qingquan của Trung Quốc đã nâng được 307kg để giành Huy chương Vàng.

Tại Olympic 2008, Long Qingquan chỉ nâng được 292kg, vượt Hoàng Anh Tuấn đúng 2kg. Tuy nhiên, sau 8 năm, Long không chỉ duy trì thành tích mà còn cải thiện thêm 15kg. Tấm Huy chương Đồng năm 2016 thuộc về VĐV Sinphet Kruaithong của Thái Lan một cách thuyết phục khi anh nâng được 289kg, vượt qua thành tích giành Huy chương Đồng của Quốc Toàn năm 2012.

Chúng ta có thể thấy rằng ở hạng cân 56kg, từ Olympic 2008 đến 2016, các VĐV đã có một bước tiến vượt bậc. Trước đây, chỉ cần đạt trên dưới 290kg là có thể giành huy chương, nhưng sau đó, các giải đấu yêu cầu thành tích trên dưới 300kg mới có thể đạt được huy chương. Tuy nhiên, đi ngược lại xu hướng đó, cử tạ Việt Nam ở hạng cân này đã trở lại với mức thấp hơn, từ 290kg của Hoàng Anh Tuấn xuống 284kg của Trần Quốc Toàn, và sau đó xuống còn 275kg…

Tại Olympic 2020, ban tổ chức đã loại bỏ hạng cân 56kg nam và tăng mức thấp nhất lên 61kg. Thạch Kim Tuấn đã tham gia, nhưng chỉ đạt thành tích 126kg trong cử giật và không thành công ở cử đẩy với mức 150kg. Dù Tuấn có thành công điều gì đi nữa, với tổng khối lượng 276kg, anh cũng không đạt được huy chương. Trong nội dung này, Li Fabin của Trung Quốc giành HCV với thành tích 313kg, phá kỷ lục Olympic. VĐV lực sĩ Indonesia Eko Yuli Irawan giành HCB với tổng khối lượng nâng 302kg. Và VĐV Igor Son của Kazakhstan giành HCĐ với tổng khối lượng 294kg.

Tuy nhiên, cử tạ vẫn là một môn thể thao có cơ hội giành huy chương cho Việt Nam và các VĐV Đông Nam Á, đặc biệt là ở hạng cân thấp. Như đã đề cập trước đó, các VĐV từ phương Tây thường tập trung ở các hạng cân nặng, trong khi các VĐV châu Á thường tập trung ở hạng cân nhẹ hơn, điều này dễ dàng cho việc lựa chọn những người có tố chất phù hợp. Mặc dù việc loại bỏ hạng cân 56kg gây thiệt thòi cho các VĐV Việt Nam, nhưng điều này không có nghĩa là cánh cửa đã đóng lại. Việc VĐV Indonesia giành được HCB ở hạng cân 61kg tại Olympic vừa qua là một minh chứng cho điều đó.

Cử tạ đáng ra phải là mỏ huy chương Olympic cho Việt Nam

Trên thực tế, Indonesia đã giành tổng cộng 15 huy chương tại Thế vận hội trong môn cử tạ, từ Olympic 2000 đến nay. Đặc biệt, tại Olympic 2020, Indonesia đã giành được 3 huy chương cử tạ, trong đó có 2 huy chương ở các hạng cân thấp nhất cho nam và nữ.

Cử tạ cũng đã giúp Thái Lan giành được 14 huy chương tại Thế vận hội, trong đó có 5 huy chương vàng. Các thành tích xuất sắc trong cử tạ của Thái Lan đã được ghi nhận từ năm 2000 đến nay, và hầu hết tập trung ở các hạng cân thấp.

Trước Olympic 2016, Philippines chưa từng giành được huy chương nào trong môn cử tạ, và trong lĩnh vực này, họ thua kém so với Việt Nam. Tuy nhiên, tại Olympic 2016, Hidilyn Diaz đã giành được huy chương bạc trong hạng cân dưới 53kg, và tại Olympic Tokyo vừa qua, cô ấy đã giúp Philippines giành HCV trong hạng cân dưới 55kg nữ.

Tại SEA Games 32 gần đây, đội cử tạ Việt Nam đã có kết quả khá tốt khi giành được 4 huy chương và vượt qua chỉ tiêu đã đề ra, chỉ đứng sau Indonesia. Tuy nhiên, nếu so sánh với tiêu chuẩn Olympic, kết quả có thể được coi là không mấy lạc quan. Trong số 7 hạng cân nam, Việt Nam đã giành 4 HCV, nhưng Lạc Gia Thành (dưới 55kg) và Trần Minh Trí (dưới 67kg) sẽ không tham dự Olympic 2024. Thành tích của Nguyễn Quốc Toàn (dưới 89kg) và Trần Đình Thắng (trên 89kg) cũng kém xa so với tiêu chuẩn Olympic. Trong khi đó, Eko Yuli Irawan của Indonesia đã giành HCV SEA Games 32 trong hạng dưới 61kg với thành tích vượt trội hơn 1kg so với khi anh giành HCB tại Olympic 2020.

Trên mặt khác, trong môn cử tạ nữ, các lực sĩ Việt Nam không chỉ không giành được huy chương nào, mà trong các nội dung Olympic dưới 49kg, dưới 59kg và dưới 71kg, chỉ có Hoàng Thị Duyên giành được 1 HCĐ với tổng khối lượng 208kg – kém xa so với thành tích có huy chương tại Olympic. Trong khi đó, Elreen Ando của Philippines, người giành HCV SEA Games, đã phá kỷ lục với tổng khối lượng 216kg và thành tích đó có khả năng cạnh tranh huy chương tại Thế vận hội.

Những thực tế này cho thấy cử tạ Việt Nam đang gặp khó khăn trong việc đào tạo VĐV để cạnh tranh huy chương tại Olympic. Chúng ta có thành tích tốt ở các hạng cân lẻ, nhưng lại thiếu người có tố chất ở các hạng cân theo tiêu chuẩn Olympic, điều này phần nào phụ thuộc vào việc đầu tư vào việc đào tạo.

Thật đáng tiếc khi phong trào cử tạ ở Việt Nam vẫn chưa phát triển mạnh như các nước trong khu vực. Tuy nhiên, cử tạ là một bộ môn rất tiềm năng với chi phí thấp. Nó có thể phát triển ở mọi trường học, thôn xóm với thiết bị đơn giản và giá rẻ. Chỉ cần có một chương trình giáo dục rộng rãi về kỹ năng tập luyện an toàn và có lợi cho sức khỏe, sẽ có nhiều người hứng thú tham gia.

Nếu phong trào tìm kiếm tài năng cho cử tạ được phát triển mạnh mẽ, việc tìm ra những người có tố chất đặc biệt sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tố chất của người Việt Nam không thua kém gì so với Thái Lan, Indonesia hay Philippines. Sự thành công của ba nước láng giềng này trong cử tạ sẽ là một động lực để chúng ta suy nghĩ và tìm cách vượt qua những khó khăn, để có thể tiến tới đỉnh cao vinh quang.

Đón xem nhiều tin tức Thể Thao mới nhất mỗi ngày tại Cat368vn.com